Đi tới dưới tòa nhà cao tầng này, cửa chính đóng chặt, hơn nữa còn khóa, tuy thế cũng không làm khó được Tần Vũ.
"Rầm!"
Tần Vũ đạp một cước lên cửa chính, cửa chính vốn vô cùng cứng rắn này bị Tần Vũ trực tiếp đạp vỡ vụn, phát ra một tiếng động thật lớn.
Trong đại sảnh, có mấy chục người với sắc mặt hoảng sợ nhìn về phía Tần Vũ, trong đó có già có trẻ, có nam có nữ, hơn nữa đại đa số đều là người tiến hóa, những người này trong ánh mắt tràn đầy sợ hãi.
"Quả nhiên..." Những người trước mắt này quần áo bẩn thỉu cũ nát, hai mắt vô thần, bộ dáng như những người tị nạn, Tần Vũ thầm nghĩ, những người này hẳn là nhân loại ở thành phố sương mù, bị Bất Tử tộc bắt đến đây nuôi nhốt làm thức ăn, Tần Vũ mắt thấy đồng bào của mình bị nuôi nhốt như gia súc, trong lòng khó tránh khỏi dâng lên phẫn nộ, cảm thấy vừa rồi mình giết Bất Tử tộc còn hơi ít.