Chu Vĩ Cường ngượng ngùng cười nói: "Thật sự xin lỗi Giang ông mai, chuyện này đã ăn sâu vào tiềm thức của tôi. Bởi vì ở quê chúng tôi chính là như vậy, người trẻ tuổi có thể tự mình tìm sẽ tự tìm, chỉ có nam thừa nữ ế mới mời người làm mối giới thiệu đối tượng."
Giang Phong nói: "Điều này cũng không trách anh được, bây giờ nam nữ đều tôn trọng tự do yêu đương, cộng với việc có rất nhiều người làm mối không có đạo đức nghề nghiệp, vì đạt được một khoản tiền mà giật dây lung tung cho người ta, khiến cho thanh danh của người làm mối đều bị những người này phá hư. Cho nên mới lưu lại người ta ấn tượng chỉ có nam thừa nữ ế mới cần tìm người làm mối."
Chu Vĩ Cường nói: "Đúng là như vậy."
Giang Phong nói: "Chu tiên sinh ngươi yên tâm đi, cô gái mà tôi giới thiệu cho anh thật sự là một cô gái vô cùng ưu tú, bên cạnh đúng là luôn có rất nhiều người theo đuổi, nhưng vẫn chưa bị người nào theo đuổi được, là vì có một nguyên nhân tương đối đặc thù."
Chu Vĩ Cường tò mò hỏi: "Nguyên nhân đặc thù gì?"