Chu Thiên Phong cười ha hả nói: “Mỹ nữ, cô quá đề cao tôi rồi, chất giọng tôi không hay, kỹ thuật hát cũng không tốt, không thể hát ra được cảm xúc trong bài hát, nếu như bản thân tôi thật sự tự hát ca khúc mình sáng tác, vậy sẽ chỉ khiến cho những ca khúc đó mai một đi mà thôi.
Có thể vừa hát vừa sáng tác như các tiền bối Huỳnh Gia Câu, Châu Kiệt Luân, La Văn, Phí Ngọc Thanh, Ngộ Bạch, Đào Lãng, chỉ là số ít, để không khiến tâm huyết của mình bị mai một, đem ca khúc giao cho nghệ sĩ phù hợp hát mới là lựa chọn tốt nhất.”
Từ Tuyết Linh nghe xong nhẹ gật đầu, nói: “Nói thật, tôi thật sự rất bội phụ những người sáng tác âm nhạc như anh, có thể thông qua ca khúc thao túng cảm xúc của người khác.”
Chu Thiên Phong cười nói: “Đây không phải là thao túng cảm xúc của người khác, những người sáng tác nhạc như chúng tôi chỉ là sử dụng ca khúc để tạo nên sự cộng hưởng tâm hồn giữa những người yêu âm nhạc mà thôi.”
Từ Tuyết Linh nói: “Sự cộng hưởng tâm hồn này thật sự lợi hại, ví dụ như một số người thất tình, sau khi nghe một ca khúc da diết chạm tới tim gan nào đó, nước mắt liền không nhịn được mà chảy thành dòng.