Nhìn vẻ mặt vui mừng của Doanh Chính, Hạ Vô Thả cũng buông lỏng, ngồi xuống bên cạnh Doanh Chính.
"Xem ra ngươi rất vui mừng."
"Nghĩ lại chắc Đông Nhi cũng đã nguôi ngoai, bất quá, ta rất tò mò không biết ngươi làm cách nào để Đông Nhi gặp ngươi mà không trốn tránh." Hạ Vô Thả cười nói.
Nghe vậy.
Doanh Chính liền cười đáp: "Nhạc phụ, ban đầu ta cũng lo lắng nàng sẽ không gặp ta, vì vậy ta đã thừa dịp đêm tối mà lén tới, nàng ấy cũng không hề biết ta đã phát hiện ra, sau khi nhìn thấy ta, nàng cũng không còn cơ hội rời đi."