"Tiểu An..."
Lý Thanh Sơn lẩm bẩm trong miệng rồi tỉnh khỏi cơn mơ. Bầu trời đêm rộng lớn có rất nhiều sao, hắn không khỏi dùng tay đè lên ngực, nơi đó tựa như có một lỗ hổng khiến hắn cảm giác cực kỳ trống rỗng.
Tuy hắn đã là người đứng đầu thiên hạ, có hết những điều mà nam nhân muốn có, như quyền lực, nữ nhân hay là tài phú gì đó. Thậm chí hắn còn có tuổi thọ rất dài để chậm rãi hưởng thụ những thứ ấy. Nhưng hắn lại thường xuyên có cảm giác như lúc mới sống lại, mình vẫn cô độc, không có thứ gì trong tay cả.
Lúc tranh đoạt thiên hạ còn có thể phân tâm, tạm quên đi tình huống như hôm nay. Thế nhưng khi bây giờ thiên hạ đã thống nhất, thái bình nhiều năm, mình không còn đối thủ nào cả, ngay cả kẻ địch lớn nhất là Thiên Ý hình như cũng đã từ bỏ.
Cố Nhạn Ảnh nói với hắn là do hắn đã biến thành Thiên Tử. Lúc đó Lý Thanh Sơn đã đáp lại rằng: