"Hôm nay hình như có ít người ăn sáng hơn hôm qua." Tịch Sơn ngáp dài, cậu ta, Vương Kiệt và Đỗ Bạch lại ngồi xổm trong nhà vệ sinh cả đêm, hai chân tê dại.
"Ai lại có tâm thế lớn được như cậu? Đến bây giờ vẫn ba bữa đúng giờ." Đỗ Bạch mua một ít bánh quy có thể cất được lâu, nhét vào cặp sách.
“Tớ thà làm ma no còn hơn.” Tịch Sơn uống một ngụm lớn sữa đậu nành rồi nói: “Tối qua Cao Mệnh không về, sau giờ học cậu ấu đã cùng Lưu Nghĩa vào phòng vệ sinh nữ, tớ nghi cậu ấy đã lén lút hoàn thành việc tớ muốn làm nhất."
“Cậu ta cùng Lưu Nghĩa tìm được đường ra khỏi trường sao?” Vương Kiệt cầm bánh mì, ánh mắt chậm rãi thay đổi: “Hai tên thông minh nhất này đang âm mưu gì đó.”
“Không, tớ nghĩ tối qua cậu ấy đã đến ngủ ở ký túc xá nữ.”