Thời gian có hạn nên các học sinh bắt đầu sáng tác, Cao Mệnh cũng cầm bút lên.
"Mình ghét vẽ tranh." Lúc cầm bút, hình bóng Hạ Dương hiện lên trong đầu Cao Mệnh, anh chàng ch.ết trong bức tranh của mình, sau đó để thi thể tự vẽ. Ý tưởng này hoàn toàn điên rồ, Cao Mệnh thậm chí còn không biết Hạ Dương sinh ra như thế nào.
Hắn không thể xác định Hạ Dương đã ch.ết hay chưa, có lẽ anh ta không ch.ết, bởi vì cái xác chỉ là hình vẽ trong tranh, cũng có thể anh ta đã ch.ết rồi lại để xác của mình vẽ chính mình, tình huống của Hạ Dương chỉ có thể nói như vậy. - Giống như ch.ết.
Đầu bút chạm vào giấy vẽ, Cao Mệnh bắt đầu chép bức tranh thứ năm, vẽ rất nhanh, dường như không cần phải suy nghĩ từng nét nhưng khi vẽ, Cao Mệnh phát hiện ra một vấn đề - Cách hắn cầm bút như bị ai đó nắm giữ, có một thế lực nào đó điều khiển hắn tiếp tục vẽ.
"Sao không vẽ nữa?" Giọng nói của Hạ Dương chợt vang lên bên tai phải, Cao Mệnh nhìn sang bên phải, hai mắt Vương Kiệt đỏ hoe, tay cầm bút như cầm dao, linh hồn như bị hút vào trong bức vẽ.