๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Ba tên tiểu thái giám trợn mắt há hốc mồm, còn cung nữ lúc đầu vẻ mặt kiêu căng giờ sắc mặt đột ngột tái nhợt, giọng nói the thé: "Đây không phải của ta! Đây không phải của ta!"
Để tránh bị hiềm nghi nên Hồng Trúc không tự tay vào tìm kiếm, nhưng khi thấy một thái giám tìm ra viên ngọc kia từ dưới giường cung nữ, hắn không kìm lại được thở dài lắc đầu, nhìn cung nữ kia.
Nàng cung nữ này chính là người đã đưa khăn thêu tới Quảng Tín cung trước đó, sắc mặt cô nàng bệch bạc, ánh mắt hoảng loạn, bộp một tiếng đột nhiên quỳ xuống trước mặt Hồng Trúc, giọng run rẩy nói: "Tiểu Hồng công công... chuyện này không liên quan đến ta, chuyện này không liên quan đến ta... chuyện này không liên quan đến ta..."
Ba tên thái giám thực sự ăn cắp mảnh ngọc quay sang nhìn nhau, trong lòng tự hỏi: chẳng phải mảnh ngọc này không phải đã được bán ra khỏi cung rồi à? Vì sao đột nhiên xuất hiện ở Đông Cung, trong tay cung nữ kia? Sau lưng ba thái giám đổ mồ hôi lạnh, bởi vì đã tìm thấy tang vật, ai biết lát nữa thẩm tra sẽ tìm ra những vấn đề gì.