๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Sắc mặt Tiểu Hoàng đế thay đổi, không biết có nhớ tới cảnh tượng năm ấy vào mùa hè, ở ngôi chùa hoang ngoài kinh đô, toàn thân cô như mất hết sức lực. Nhưng cô là nhân vật ra sao, người còn thông thạo cả cái nghề Hoàng đế, sao lại không biết không thể cúi đầu trước Phạm Nhàn nếu không cả đời sẽ bị người này áp đảo. Cho nên dốc hết sức húc đầu vào cằm Phạm Nhàn, muốn lật ngược thế cờ.
Khi nghe đến bốn chữ mùa hè năm đó, Tiểu Hoàng đế tấn công Phạm Nhàn như điên cuồng, cắn, vặn, đấm đá, không biết thân hình nhỏ bé ấy lấy đâu ra sức mạnh cuồng nộ vô tận như thế. Phạm Nhàn không muốn giết cô, nhất thời bị chọc tức không chịu nổi, cánh tay bị cắn vài vết đỏ qua lớp áo, cũng nổi giận, tay vỗ vào người cô, giống như đánh vào mông Phạm Tư Triệt.
Có lẽ quý vị độc giả đang xem trò hề trong Kiếm Lư sẽ hỏi, sao Tiểu Phạm đại nhân không đánh cho Tiểu Hoàng đế ngất đi?
Lý do rất đơn giản, người ngất đi rồi cũng sẽ tỉnh dậy, nếu không khuất phục được Tiểu Hoàng đế, Phạm Nhàn chỉ mạo hiểm vô ích mà thôi.