"๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
""Tô Châu?"" Phạm Nhàn cười ha hả, thản nhiên đáp lại bà nội: ""Ngài đề cập tới cô nương nào đây? Nếu nói về cô nương, con đã xây một tòa Bão Nguyệt lâu ở Tô Châu, chỗ đó nhiều cô nương lắm.""
Lão phu nhân không khỏi lắc đầu bất đắc dĩ: ""Đây cũng là một vấn đề khác. Không ngoan ngoãn làm quan đi, lại đi nhúng tay động vào những việc làm ăn phong nguyệt này, không sợ mất mặt sao?""
Phạm Nhàn không hề cảm thấy mất mặt, cười híp mắt đáp: ""Đó là việc kinh doanh của lão nhị, con chỉ giám sát một chút thôi."" Nói xong, y liếc mắt nhìn Tam hoàng tử đang ngồi bên lão phu nhân. gương mặt nhỏ nhắn của Tam hoàng tử lập tức lộ ra vẻ bối rối, ban đầu ầu Bão Nguyệt lâu cũng có liên quan tới thằng nhóc này.
Lão phu nhân thở dài: ""Đừng có ngắt lời nữa, ngươi biết ta đang hỏi đến ai.""