"Nếu Vương gia tới Nam Cương chỉ để tìm kiếm cha ta thì ta đây chỉ có ba chữ, chính là không cần thiết." Vân Sơ đi tới: "Trước khi cha ta đi Nam Cương đã mời đại sư tính một quẻ, chuyến này sẽ có chút phong ba nhưng cuối cùng sẽ thành công mỹ mãn, không cần quá lo lắng. Nếu Vương gia đi Nam Cương lúc này, e là sẽ bị nghi kỵ và bị tính kế, ta lo lắng hai đứa nhỏ sẽ bị ảnh hưởng."
Sở Dực thoáng nhìn Vân Sơ, lại thoáng nhìn Lâm thị.
Hắn thật sự không nhìn thấy bất kỳ sự hốt hoảng lo âu nào trong mắt bọn họ, cứ như việc Vân tướng quân mất tích không phải là chuyện gì lớn.
Lúc này Vân Trạch cũng đã đi tới: "Cha ta dụng binh như thần, không sao đâu, Vương gia không cần lo."
Khi trước hắn hiểu lầm Sở Dực, tưởng Sở Dực là loại người như Tạ Cảnh Ngọc và Tần Minh Hằng. Bây giờ hắn mới biết Sở Dực cũng là người bị hại.