Hứa Thanh cũng đang cảm ngộ, trong lúc nhìn không chuyển mắt, đầu óc của hắn hiện ra từng đạo suy nghĩ, kết hợp với nhận thức của bản thân, từ đó có thêm càng nhiều lý giải hơn đối với tiên tu cùng thần tu.
"Thần tu. . . Không hề có pháp thuật, tạo cho người ta một cảm giác hết thảy tựa hồ đều là xuất phát từ bản năng, dường như họ là đầu nguồn phiến thiên địa này, bên trong thiên địa, Thần tự do tự tại, vô câu vô thúc."
"Tiên tu lại hoàn toàn khác biệt, bọn họ cũng dùng sức mạnh của thiên địa, nhưng phương pháp không giống với thần tu, bọn họ là mượn nhờ quy tắc cùng pháp tắc hóa thành sợi tơ, tác động tới sức mạnh thiên địa."
"Như là. . . Nô dịch thiên địa!"
"Bởi vì Thiên Đạo?"