Phong Thiệu lúc này đã là phẫn nộ tột cùng.
Ngoại trừ Chưởng môn cùng các vị trưởng lão, cơ bản tất cả mọi người đều bị giam giữ ở đây. Mà thứ Phong Thiệu nhìn thấy, chính là mấy tên đệ tử bị đánh cho máu thịt lẫn lộn, bị treo trên xà nhà, sống chết không rõ. Những đệ tử khác trên người ít nhiều đều có vết tích bị tra tấn, thần sắc tiều tụy bị trói lại với nhau. Ngoài ra, còn có mười mấy nữ đệ tử y phục xộc xệch nằm trên mặt đất, có mấy tên đang giở trò đồi bại với các nàng.
Mà trong đám người đang giở trò kia, lại có cả Ngoại môn đệ tử của Thái Vi Tông!
Phong Thiệu xông vào lập tức khiến những kẻ đang giở trò chú ý. Bọn chúng nhíu mày, lần lượt chửi rủa. Thế nhưng khi quay đầu lại nhìn rõ người tới, tất cả đều sững sờ.
Một tên thanh niên vốn là Ngoại môn đệ tử Thái Vi Tông, nay đã trở thành chó săn của Huyết Ma Tông, trợn mắt há mồm nhìn chằm chằm vào cửa, miệng lẩm bẩm: "Phong... Phong..."