Minh thị chủ và Minh Không trưởng lão lúc này đều ngây cả người...
Ban đầu, khi Sở Tinh Hà nói về việc giao những khôi lỗi kia, phản ứng đầu tiên của họ là hắn đang giúp đỡ Minh thị nhất tộc. Dẫu sao, nếu không giao, uy tín của Minh thị nhất tộc sẽ hoàn toàn tiêu tan. Nhưng sau khi giao xong, nếu các cửa tiệm khôi lỗi không mở cửa trong thời gian dài, lời đồn đại bên ngoài vẫn sẽ lan truyền.
Và khi Sở Tinh Hà hỏi về giá cả và lợi nhuận, Minh Không trưởng lão lập tức nghĩ rằng hắn hẳn là muốn Minh thị nhất tộc tăng giá bán. Chỉ cần giá tăng gấp đôi, cho dù cửa tiệm của Minh thị nhất tộc có mở cửa, thử hỏi ai sẽ đến mua? Như vậy vấn đề chẳng phải đã giải quyết rồi sao! Cách này có thể dùng tổn thất nhỏ nhất, giữ vững uy tín của Minh thị nhất tộc, nên hoàn toàn không có gì sai cả!
Vậy mà lúc này nghe Sở Tinh Hà nói, Minh thị chủ đến ngây cả người... Cái gì thế này... Sở Tinh Hà ơi là Sở Tinh Hà, ngươi có muốn nghe thử xem mình đang nói tiếng người hay không. Bọn ta cứ ngỡ ngươi muốn tăng giá... nhân đó khiến khách hàng tự khắc không đến mua, nào ngờ ngươi lại bảo bọn ta giảm giá?
Đạo lý lợi nhuận ít nhưng bán được nhiều, Minh thị nhất tộc bọn ta đâu phải không biết...