Diệp Diệu Đông véo véo khuôn mặt bụ bẫm của Diệp Tiểu Khê, tiện thể lau nước miếng ở khóe miệng cho con, không để ý nói.
"Đúng là như vậy, thật sự có ai đầu óc linh hoạt, có bản lĩnh kết nối được, thì cứ kết nối đi, tao cũng không quan tâm, chỉ là nói, một lúc xuất ra nhiều số lượng như vậy, có thể bán nhanh một chút, sớm thu hồi vốn thôi. Biết đâu tao mở cửa hàng ở đó bán từ từ, còn có thể có ông chủ khác đến cửa."
"Là tao nghĩ nhiều quá, thấy hôm nay nhiều người trong làng tụ tập ở đó, nghĩ là sẽ có người bắt chước theo."
"Muốn bắt chước thì đã sớm bắt chước rồi, mỗi người gánh đi thị trấn bán, hoặc đi từng nhà, bán được bao nhiêu chứ? Không cần để ý."
"Nếu mà A Chính giúp mày thu cá phơi khô, mày cũng đỡ việc nhiều, không lo sang xuân không làm ăn được."