“Các ngươi xem, đặc sản cá Ngân Cẩm trong Ngân Cẩm Hồ này là linh thiện tốt nhất cho tu sĩ cấp thấp, linh lực ôn nhuận, bồi bổ nhục thân, mỗi năm đều bán cho các đại tiên tộc để bồi dưỡng hậu bối gia tộc, Quách gia trông coi mỏ quý như vậy mà lại rơi vào kết cục này, thật đáng buồn.”
“Cũng không biết là tiên tộc nào sẽ tới tiếp quản Ngân Cẩm Hồ, Dương sư huynh, chúng ta đi tiếp thôi.”
Dương Phú đưa tay sờ lệnh bài trú đóng của gia tộc, phía trên ánh sáng nhạt lóe lên, toàn bộ cấm chế xung quanh Ngân Cẩm Hồ cũng đồng bộ lóe sáng trong khoảnh khắc.
“Hình như… tới rồi.”
Lộ Nhân: “?”