Vân Na thấy Lý Hoằng ra sức cọ lưng vào cột là hiểu ngay, đứa bé này cứ nghĩ tới mẫu thân sẽ ngứa ngáy vô cùng, chẳng hiểu sao lại như vậy.
Thế là Vân Na và Lý Tư vén áo sam của Lý Hoằng lên, bốn bàn tay giúp nó gãi, cơn ngứa mới lui đi. Chỉ là hai đứa này làm gì có chuyện gãi đàng hoàng, thế là lưng Lý Hoằng đỏ rực, còn có vết móng tay do Lý Tư không biết nặng nhẹ mà ra. Không liên quan tới mình, Vân Na dứt khoát nghĩ thế.
"Ngươi sợ mẫu hậu ngươi vậy à?" Vân Na cậy da Lý Hoằng trong móng tay, khó hiểu hỏi:
"Ta không sợ, chỉ là cứ nghĩ đối diện với mẫu hậu là lưng ngứa vô cùng, thà ăn một trận đòn còn thấy thống khoái hơn." Lý Hoằng sợ mẫu hậu hơn phụ thân, mọi thủ đoạn dùng với mẫu hậu là không hiệu quả:
Đến trưa, Lý Hoằng giữ Vân Na và Lý Tư ở lại ăn cơm, thực ra nói là giữ cho nó có vẻ lịch sự chứ Vân Na có định về đâu, nó thích tới Đông cung lắm, vì nơi này không có người lớn, cơ bản do Lý Hoằng định đoạt. Điều này cũng có nghĩa là Vân Na mà tới thì nơi này do nó định đoạt.