Phương Chính ngày càng vuông vức, vị trí ở bụng nhô lên cả đống mỡ lớn, hắn muốn ôm Vân Sơ mà tay ngắn ngủi không với tới, may mà Vân Sơ gầy, tay lại đủ dài chạm được vào vai hắn, nếu không một cảnh đoàn tụ cảm động không biết thành bộ dạng gì nữa.
"Lần từ biệt ở Quy tư vậy mà đã mười năm rồi, huynh trưởng vẫn tráng kiện như xưa, muôn vàn khắc khoải trong lòng tiểu đệ rốt cuộc có thể bỏ xuống rồi."
"Anh danh của hiền đệ ở Liêu Đông, ngu huynh mỗi lần xem trên văn thư đều uống rượu chúc mừng hiền đệ, hận không thể mọc thêm đôi cánh, bay tới Đông Hải, sóng vai tác chiến với hiền đệ."
"Ha ha ha, huynh đệ chúng ta cuối cùng cũng gặp lại, để ta vì huynh trưởng mời khách."
"Làm gì có lý đó, Tây Vực biên hoang bế tắc, hiếm khi thấy được hào kiệt trong kinh, ngu huynh đang muốn thân cận cao hiền."