"Liên quan chó gì tới ta."
Vân Sơ phũ phàng từ chối lời đề nghị hấp dẫn của Hạ Lan Mẫn Chi rồi cùng Ôn Nhu và Địch Nhân Kiệt rời phòng bệnh, vừa mới đóng cửa lại thì nghe thấy tiếng hét đầy dụ hoặc của Đốn Châu.
Bọn họ không có thói quen đứng ở chân tường nghe lén chuyện người khác. Rời khỏi Thái y viện, Địch Nhân Kiệt cảm thán:" Tên này điên rồi."
"Một tên điên trở nên bình thường mới là đáng sợ nhất, thuận lợi hơn cả ta nghĩ đấy, tiến hành bước tiếp theo thôi." Ôn Nhu háo hức nói:
Vân Sơ lắc đầu:" Không cần, ta có cảm giác chúng ta không nên làm gì nữa mới là tốt nhất. Giờ làm người bàng quan thôi, nhiều nhất là khi hắn đi vào ngã rẽ thì điều chỉnh phương hướng chút là được, hắn có khi còn làm tốt hơn cả chúng ta mong muốn."