Trong đầu, giống như lại hiện ra một bóng hình xinh đẹp kia, lông mày cong cong, đầu đội mũ miện, khoác áo choàng, tay cầm một ngọn đèn hoa sen thanh quang lưu chuyển.
“Tô Huyền Quân, ta cứ muốn chờ ngươi trở về, chờ cả đời cũng không sao cả.”
Thanh âm nhu nhược mà kiên định đó, giống như một dấu ấn không thể lau đi, làm Tô Dịch giờ phút này nhớ tới, một chút xấu hổ kia trong lòng cũng lặng yên nhân lên.
Thầm than một tiếng, Tô Dịch lấy ra hồ lô rượu uống một ngụm, nói: “Tiểu Ô Quy, chuyện trước kia, về sau không cần nhắc lại nữa, chờ về sau trở về Đại Hoang Cửu Châu, ta tự sẽ đi làm cái kết thúc.”
Huyền Ngưng gật gật đầu.