Thôn xóm nhà thiếu niên cùng tiểu cô nương, ngay tại bờ một con sông kia, ở chân núi Phù Tiên lĩnh, tên là thôn Thảo Khê.
Trên đường, Tô Dịch cũng tìm hiểu được, thiếu niên tên Tào Bình, muội muội tên Tào An, hợp lại là hai chữ bình an.
Hai huynh muội từ nhỏ cha mẹ đều mất, những năm trước vẫn luôn được thôn dân thôn Thảo Khê tiếp tế cùng nuôi nấng, có thể nói là ăn cơm trăm nhà lớn lên.
Cũng là mấy năm nay, Tào Bình có năng lực tự lực cánh sinh, mới độc lập bắt đầu chiếu cố muội muội Tào An.
Thôn Thảo Khê không lớn, chỗ ở của hai huynh muội vẫn là cha mẹ họ lưu lại, ở đầu tây thôn, là một căn nhà có sân cực kỳ đơn sơ, trong đình viện có ba căn nhà cỏ tranh, một cái chuồng bò, một vườn rau, dọn dẹp thật ra cũng sạch sẽ.