"Mỗi nhà tông môn, ta chỉ tiếp một trận chiến, đồng thời cũng chỉ chiến với một người! Nếu ta bại, tự nhiên không còn lời nào để nói nhưng nếu ta may mắn thắng được thì nhà tông môn kia phải rời khỏi tranh đấy lần này, xin Thiên Cơ chứng kiến!"
Lục Diệp vừa dứt lời, Lý Bá Tiên đã nhướng mày, hắn vốn cho rằng tiểu sư đệ nhà mình có chút khí cấp công tâm (một khái niệm trong y học, nôm na là giận quá sinh ra khó thở, huyết áp tăng cao, tim đập gia tốc sinh ra đau thắt, tức ngực – cũng có thể hiểu là giận quá mất khôn), làm ra hành động không lý trí, nhưng hiện giờ xem ra, đối phương thực sự có suy nghĩ của riêng mình.
Nhưng vấn đề duy nhất hiện giờ chính là thực lực của tiểu sư đệ như thế nào, có thể chống đỡ được nhiều trận chiến đấu như vậy hay không?
Nếu thực lực của tiểu sư đệ thật sự đủ mạnh thì đây đúng là biện pháp có thể giải quyết lần tranh đấu này, nhưng nếu thực lực không đủ áp đảo, tất nhiên sẽ chịu kết cục trở thành đá kê chân cho người khác quật khởi, bởi vì giải thưởng nhận được sau khi chém giết Bích Huyết tông Lục Diệp cũng không ít.
Hắn quay đầu nhìn thoáng qua Vị Ương, trong mắt lộ ra ý dò hỏi. Vị Ương chậm rãi lắc đầu, tỏ vẻ chính nàng cũng không biết thực lực của tiểu sư đệ như thế nào, dù sao trước đây cả hai người bọn họ cũng chưa từng tiếp xúc với Lục Diệp. Tuy Vị Ương đã sớm biết chưởng giáo thu được một tiểu sư đệ nhưng tới tận hôm qua, nàng mới được trông thấy người thật, đâu thể biết được thực lực của Lục Diệp.