Trên tầng hai của Tú Lâu có hai mươi mốt gian phòng tao nhã. Màn lụa trắng như thác nước buông rủ từ trần nhà xuống, xung quanh bày trí những bình hoa tươi vừa hái vào buổi sáng, khiến người ta như lạc vào chốn tiên cảnh.
Chỉ có điều, rèm che của các gian phòng khác đã được các thị nữ lần lượt gỡ xuống, chỉ còn lại ba gian phòng của Thế tử vẫn bị rèm che khuất.
Thế tử, Bạch Lí, Trần Tích, Lương Cẩu Nhi và Lương Miêu Nhi ở cùng một gian phòng, còn Xa Đăng Khoa, Lưu Khúc Tinh và những nhân sĩ giang hồ khác thì ở trong hai gian phòng còn lại.
Lương Cẩu Nhi không quan tâm, dù rèm che không được tháo xuống, vẫn có thị nữ liên tục mang thức ăn và rượu vào, hắn ta chê ly rượu của Thanh Ngâm Tiểu Ban* này nhỏ, nên dứt khoát đổi sang dùng bát.
Thế tử xắn tay áo lên, ngồi thừ người trước bàn trong căn phòng có rèm che, cầm bút cố gắng vắt óc nhưng không viết được một dòng thơ nào.