“Hở? Tại sao ư?” Vivi ngẫm nghĩ, nói: “Vì con muốn xem thử thế giới bên ngoài trông như thế nào, cũng muốn xem các quốc gia khác ra sao. Kỳ thật, có rất nhiều chuyện con nghĩ mãi không ra, như là tại sao lại có hải tặc, tại sao lại có người như Crocodile, sao mọi người trong đoàn du lịch Hope lại lợi hại như thế…”
“Những ngày này con đã theo mọi người đến rất nhiều thành phố, nhìn thấy một số người có thể sống tốt một cách dễ dàng, cũng có những người trông rất mệt mỏi nhưng vẫn nghèo, còn có người đang bán quả táo vàng giả lừa người mua... Hừm, con cũng không biết nên diễn tả như thế nào, chính là cảm thấy có gì đó không ổn. Thế nhưng, anh Đạt Dã nói rằng người dân ở Alabasta chúng ta sống rất hạnh phúc, thật kỳ lạ. Cho nên, cho nên…”
Vivi xoay xoay hai ngón trỏ, đầu cô bé hơi loạn, bản thân cô bé cũng không biết mình đang muốn truyền tải điều gì, tóm lại là muốn ra ngoài xem thử.
Cobra đặt tay lên đỉnh đầu Vivi, nở nụ cười: “Vậy con cứ đi đi, quan sát thật kỹ vùng biển này và tìm ra đáp án mà con muốn.”
“Ơ?” Vivi ngạc nhiên ngẩng đầu: “Thật ư?”