TRUYỆN FULL

[Dịch] Thiên Cơ Điện

Chương 207: Cơ mật

Đại sảnh của Công Tôn thế gia.

Phong Đông Lâm và Đông Kỳ Sứ ngồi trên cao.

Tiện tay ném cho Ninh Dạ một túi giới tử, Phong Đông Lâm nói: “Chuyện lần này ngươi làm rất tốt, đây là chút khen thưởng nho nhỏ cho ngươi.”

“Đa tạ Phong điện chủ!” Ninh Dạ nhận lấy túi giới tử, không mở ra xem, nhưng với tác phong của Phong Đông Lâm, chắc không dưới bảy tám mươi vạn linh thạch - đằng nào cũng chẳng phải tiền của hắn, đều tới từ lục soát Công Tôn thế gia.

Phong Đông Lâm nói: “Chuyện ở đây xong rồi, hiển nhiên vị trí Huyền Sách Sứ sẽ thuộc về ngươi. Nhưng bây giờ lại có một vấn đề.”

Ninh Dạ nói: “Là chuyện Lao sứ phải không?”

Phong Đông Lâm thở dài: “Đúng vậy, vốn là để báo thù cho đệ cửu sứ, ai ngờ lại khiến Lao Huyền Minh cũng mất mạng, vị trí đệ thất sứ cũng bỏ trống. Ninh Dạ, ngươi định nhận chức đệ cửu sứ hay đệ thất sứ?”

Ninh Dạ không hề do dự đáp lời: “Đệ cửu sứ.”

“Ồ? Vì sao?” Thật ra Phong Đông Lâm cũng không lấy làm lạ trước câu trả lời của Ninh Dạ.

Ninh Dạ trực tiếp trả lời: “Vì đệ cửu sứ ở bên ngoài.”

Huyền Sách Sứ đệ thất trấn giữ Chấp Tử thành, tuy địa vị cực cao nhưng quyền tự do lại tương đối ít.

Đâu giống nhưng Huyền Sách Sứ khác, vị trí ở tám hướng, quyền tự trị rất lớn.

Chuyện này vốn không cần âm mưu, Ninh Dạ muốn được tự do,Ninh Dạ đương nhiên phải tranh thủ vị trí đệ cửu sứ chứ không phải đệ thất sứ.

Phong Đông Lâm cười nói: “Nếu thế, ngươi không thể thường xuyên gặp mặt Trì Vãn Ngưng rồi.”

“Nếu rảnh thuộc hạ sẽ về thăm.” Ninh Dạ rất kiên trì.

“Được.” Phong Đông Lâm cũng không ép buộc: “Vậy ngươi nhậm chức đệ cửu sứ. Nhưng vị trí đệ thất sứ vẫn còn trống, cần bổ sung. Ngươi có đề nghị nào tốt không?”

“Thuộc hạ đề nghị, cho Dung Thành đảm nhiệm.”

Câu này vừa nói xong, ánh mắt Quân Bất Lạc lóe lên vẻ lạnh lùng.

“Vì sao?” Phong Đông Lâm vẫn ung dung hỏi.

“Bởi vì trong bốn người còn lại, người có quan hệ tốt nhất với ta chính là hắn.” Ninh Dạ không đưa ra lý do vì sao Dung Thành lại thích hợp, y nói thẳng là quan hệ.

Phong Đông Lâm sửng sốt một hồi rồi cười ha hả: “Thú vị lắm, lý do rất thẳng thắn. Nếu đã đề cử thì đương nhiên phải đề cử bằng hữu của mình rồi, tuy hình như trước đây hắn không coi ngươi là bằng hữu.”

“Cạnh tranh mà thôi, không vấn đề gì.” Ninh Dạ cười đáp.

“Được, nếu đã thế, cứ quyết định như vậy đi.” Phong Đông Lâm đập tay vịn một cái: “Quân huynh, ngươi không có ý kiến gì chứ?”

Quân Bất Lạc hừ một tiếng: “Huyền Sách Sứ là chuyện trong chức trách của Hắc điện các ngươi, ta không tiện vượt quyền. Nếu ngươi cho là được thì là được thôi. Ta còn chuyện khác, phải về khu vực phía đông.”

Nói xong đã đứng thẳng dậy, không thấy hắn có động tác gì mà đã hóa thành ánh sáng biến mất, xem dáng dấp của hắn có vẻ không mấy ưa thích kết quả này.

——————————————

Nếu Ninh Dạ đã trở thành đệ cửu sứ, vậy việc khôi phục nơi này phải giao cho Ninh Dạ phụ trách.

Phong Đông Lâm mắng cho Phong Ngọc Yên một trận, sau đó dẫn cô nàng đi

Vốn dĩ hắn còn định dẫn Hà Nguyên Thánh đi, nào ngờ Hà Nguyên Thánh được muôn dân quỳ bái, vẫn còn chưa hết hưng phấn, không ngờ lại từ chối không muốn đi về. Cho dù có khả năng Phong Trung Túc và Trịnh Ngọc Huy của Yên Vũ lâu còn ở gần đây, vẫn không dọa được gã béo này về.

Nhưng Ninh Dạ biết, hai người này đã bỏ đi.

Trường Thanh Cửu Châu đều có pháp môn giám sát, thủ đoạn của tiên gia không hề có sơ hở, đột nhiên xâm nhập thì được, nếu ở lại lâu e rằng sẽ có hậu hoạn.

Đặc biệt là những đại nhân vật như Phong Trung Túc, Trịnh Ngọc Huy, bọn họ là đối tượng mà Hắc Bạch thần cung sẵn sàng tập trung toàn bộ lực lượng đối phó, vì vậy để an toàn, phương pháp hợp lý nhất là một đòn không trúng lập tức chạy xa ngàn dặm.

Vì vậy Hà Nguyên Thánh thoải mái ở lại hưởng thụ cuộc sống vui vẻ trong Lạc thành.

Tác phong vẫn kiểu con ông cháu cha như ngày trước, nhưng được đối xử tốt hơn trước kia rất nhiều. Trước đây chỉ bị ép chiêu đãi, bây giờ mọi người vừa trở về từ cõi chết, cảm kích Hà Nguyên Thánh tới rơi nước mắt, các cô gái chiêu đãi cũng ‘dụng tâm’ hơn nhiều, khiến cho Hà Nguyên Thánh vui đến quên cả trời đất, thậm chí nhìn Ninh Dạ cũng thuận mắt hơn nhiều.

Còn Ngự Phong Tử, hắn vừa từ chức trưởng lão Liệt Phong môn, chính thức trở thành thủ hạ của Ninh Dạ.

Lão già này đầu óc linh hoạt, còn có vu vi Vạn Pháp, không xét tới trung thành thì cũng là một nhân tài hữu dụng.

hôm nay, Ninh Dạ đang làm việc trong Huyền Sách phủ, trong Lạc thành đang có trăm chỗ đổ nát cần xây dựng lại, có rất nhiều sự vụ cần xử lý.

Đã thấy Dung Thành đi vào.

“Dung huynh?” Ninh Dạ cười hì hì tiếp đón.

Dung Thành vẫn giữ gương mặt như người chết, không thấy chút ý cười nào: “Lần này Dung Thành tới đây là để cảm tạ lúc trước Ninh sứ đã nói tốt cho ta, giúp ta trở thành Huyền Sách Sứ đệ thất.”

“Dung huynh khách khí rồi, ngươi với ta đều là khách khứa quen thuộc ở chỗ Vãn Ngưng, hai bên coi như bằng hữu, ta không giúp ngươi thì giúp ai đây?”

“Nhưng lúc đó ta không giúp ngươi.”

“Cạnh tranh mà thôi, không có gì.” Ninh Dạ nói rất phóng khoáng.

Ninh Dạ nhìn y với vẻ kỳ quái: “Ninh huynh, ta hỏi một câu, ngươi đừng để ý.”

“Ngươi nói đi.”

“Ta nghe nói Ninh huynh cảm thấy rất hứng thú về quan hệ giữa ta và Đông Kỳ Sứ?”

Ninh Dạ cười ha hả: “Tiểu nha đầu thối Phong Ngọc Yên, quả nhiên mới đó đã bán đứng ta rồi. Biết ngay mà, không thể lơ là cô nàng này được, xem ra hôm đó ta dạy dỗ còn chưa đủ nặng rồi.”

“Nói vậy, Ninh huynh thừa nhận?”

“Ai chẳng có lòng hiếu kỳ, có gì lạ đâu?”

“Ta chỉ muốn biết, chuyện này có liên quan tới việc ngươi đề cử ta không?”

Ninh Dạ nhún vai: “Nếu ngươi muốn nghĩ như vậy, ta cũng hết cách. Nhưng ngươi có vì ta đề cử ngươi mà kể cho ta bí mật này không?”

“Đương nhiên là không.” Dung Thành trực tiếp nói: “Nếu ta nói ra, ta sẽ là người chết.”

Ninh Dạ gật đầu: “Ta cũng nghĩ vậy. Đông sứ là địa năng của thần cung, tốt nhất đừng tùy tiện thăm dò bí mật của ông ấy, không thì chỉ chuốc họa vào thân. Xem ra thời gian gần đây Dung huynh cũng chẳng dễ chịu gì, phải không?”

Câu này nói trúng tâm khảm của Dung Thành.

Sắc mặt hắn âm trầm: “Không lúc nào Quân Bất Lạc không muốn giết ta, nhưng sợ sau khi ta chết, bí mật liên quan tới hắn sẽ bị tiết lộ nên mới chịu nhẫn nhịn. Nếu ta nói ra ngược lại còn hại ngươi.”

Vì vậy, chuyện Dung Thành nắm giữ bí mật bất tử của Quân Bất Lạc là thật?

Xác nhận chuyện này là được rồi.

Ninh Dạ nói: “Vậy ngươi phải cẩn thận, rất có thể Đông sứ vẫn luôn điều tra xem ngươi giấu bí mật ở đâu.”

Dung Thành cười lạnh: “Đương nhiên ta cũng biết, nhưng ta giấu bí mật ở nơi mà hắn có nằm mơ cũng chẳng ngờ tới...”

Nói đến đây, Dung Thành đột nhiên ngừng lại, có lẽ biết mình đã nói hơi nhiều nên hắn không trò chuyện tiếp, chỉ đứng dậy chắp tay: “Cho dù thế nào, ta cũng phải cảm ơn Ninh sứ đã tiến cử. Ngươi và ta đều là Huyền Sách Sứ, sau này có thể canh phòng giúp đỡ lần nhau. Nếu có gì cần xin cứ lên tiếng, chỉ cần Dung Thành làm được, chẳng chắn sẽ không chối từ!”

“Vậy xin đa tạ!”

Nhìn theo bóng lưng Dung Thành đi khỏi, Ninh Dạ tự nhủ: “Một nơi mà hắn có nằm mơ cũng chẳng ngờ tới... Thú vị đấy. Nói cách khác chỉ có một chỗ giấu bí mật? Chuyện này không hợp với đạo lý thỏ khôn có ba hang.”

Công Tôn Điệp hiện lên quỷ dị: “Có định bắt lấy hắn, làm giống như lúc đối phó với Doãn Thiên Chiếu, trực tiếp lục soát ký ức không?”

“Sao rồi? Không giận ta nữa à?” Ninh Dạ cười hỏi.

Công Tôn Điệp hung hăng trừng mắt với y: “Đã tới nước này rồi còn làm thế nào được nữa? Bây giờ đang bàn việc nghiêm chỉnh. Ngươi có mưu đồ với Đông Phong quan, Đông Kỳ Sứ là chướng ngại mà ngươi không thể bỏ qua. Nói đi, có cần sưu hồn không?”

“Nếu pháp thuật sưu hồn hữu dụng như vậy, e là Quân Bất Lạc đã sử dụng với hắn từ lâu rồi.” Ninh Dạ ung dung trả lời: “Ta dám khẳng định tên này có bí thuật kháng cự sưu hồn thực tâm.”

“Hả?” Công Tôn Điệp kinh ngạc: “Thế thì làm thế nào?”

“Không vội, từ từ điều tra, thể nào cũng có manh mối.”